Lưng núi mùa xuân

Dìn uống đến bát thứ bao nhiêu rồi cũng không nhớ nữa, chỉ cảm giác tê tê rần rần quai hàm và cơn buồn ngủ kéo về cho anh biết là mình đã say.

Nhớ miền đất dưới chân dãy Bi Doup

Cách nhau có một con đèo mà 9 năm rồi chưa "xuống núi". 9 năm làm nỗi nhớ hoang vu. Hoang vu làm nỗi nhớ bỗng mềm như nhung lụa, bảng lảng, tha thiết, mênh mông ra. Tôi không mơ sống đẹp đạt đến độ "Tôi như là con ốc, bơ vơ nằm trên cát" như ông Phạm Duy viết trong danh phẩm "Nha Trang ngày về". Thời còn hay "xuống núi" đó, tôi hay thích ở đó, chỗ nối giữa biển với rừng, nơi đầy di chỉ ký ức thiên nhiên và người đời - Khánh Vĩnh, Diên Khánh ấy mà.

Hương Tết

Là người lớn, chẳng mấy ai trông Tết đến, nhưng con trẻ thì khác, trông lắm. Hồi tôi còn bé, mỗi lần Tết đến, đó là một sự kiện trọng đại. Vì ở quê mà! Ở quê, Tết đến đứa trẻ nào mà không thích, vì được mặc quần áo mới, được ăn thịt ngon, bánh ngọt, được đi chơi và chung quanh có bao điều thú vị khác.

 
.

các thông tin tiện ích